Why We Should Focus on Your Strengths? – Tại sao chúng ta nên tập trung vào những điểm mạnh của mình?

Lately, I have been spending more time on things that naturally nurture me. For me, one of those things is reading. By spending more time reading, I feel a sense of growth and liberation. Over time, I noticed something unique — I keep coming back to reading, even during periods when I stop. And somewhere along the way, I realized that reading is one of my strengths. The more I sit with this thought, the more I believe that we should spend most of our lives leaning into what comes naturally to us. So in this blog, I want to share about reading and strengths—my relationship with reading, how I know it is a strength, and why I believe we should spend most of our time nurturing our strengths.

Gần đây, mình dành nhiều thời gian hơn cho những điều tự nhiên nuôi dưỡng mình. Với mình, một trong số đó là đọc sách. Khi dành nhiều thời gian hơn cho việc đọc, mình cảm nhận được sự lớn lên và một cảm giác được giải phóng từ bên trong. Theo thời gian, mình nhận ra một điều khá độc đáo về bản thân — mình luôn quay trở lại với việc đọc, kể cả trong những giai đoạn mình từng dừng lại. Và đâu đó trên hành trình ấy, mình nhận ra rằng đọc sách là một trong những điểm mạnh của mình. Càng ngồi lại với suy nghĩ này, mình càng tin rằng chúng ta nên dành phần lớn cuộc sống để nghiêng về những điều đến với mình một cách tự nhiên. Vì vậy trong bài viết này, mình muốn chia sẻ về việc đọc và điểm mạnh — mối quan hệ của mình với việc đọc, cách mình biết đó là một điểm mạnh, và vì sao mình tin rằng chúng ta nên dành phần lớn thời gian để nuôi dưỡng điểm mạnh của mình.

My relationship with reading – Mối quan hệ của mình với việc đọc

In university, I read because I did not want the books around me to go unused. The library felt like abundance, and I did not want to waste it. 

Ở thời đại học, mình đọc vì không muốn những cuốn sách xung quanh mình bị bỏ phí. Thư viện giống như một kho báu, và mình không muốn lãng phí điều đó.

During my last university years, I had fewer subjects and spent less time at school, which led me to spend more time outside instead. Almost every weekend, I found myself in bookstores. There was something comforting about them. I would walk in, slow down, and quietly ask myself what I needed at that moment. Then I would choose a book and read it. 

Trong những năm cuối đại học, mình học ít môn hơn và dành ít thời gian ở trường hơn, vì thế mình dành nhiều thời gian ở bên ngoài hơn. Gần như mỗi cuối tuần, mình lại tìm đến các nhà sách. Có điều gì đó rất dễ chịu ở những nơi ấy. Mình sẽ bước vào, chậm lại, và lặng lẽ tự hỏi bản thân rằng lúc này mình cần điều gì. Sau đó, mình chọn một cuốn sách và đọc.

Then came internships; I would spend the day at work and return home carrying thoughts I could not easily process. Somehow, bookstores became one of the few places that calmed me down. Going there after work softened something in me and eased my mind. 

Rồi đến giai đoạn thực tập. Mình dành cả ngày ở nơi làm việc và trở về với nhiều suy nghĩ không dễ gì xử lý được. Bằng một cách nào đó, nhà sách trở thành một trong số ít nơi khiến mình dịu lại. Việc ghé đến đó sau giờ làm làm lắng đi điều gì đó bên trong mình và giúp tâm trí mình nhẹ hơn.

Lately, I have come back to books when I need time and space to be fully present with myself. Reading is guiding me through a conversation with my mind, which helps me to see things more clearly, with more connections and possibilities. 

Gần đây, mình quay trở lại với sách khi cần thời gian và không gian để thật sự hiện diện với chính mình. Việc đọc dẫn mình vào một cuộc đối thoại với tâm trí, giúp mình nhìn mọi thứ rõ hơn cùng với nhiều kết nối và khả năng hơn.

When I look back at my relationship with reading, I can see that it changed through many stages of my life. In childhood, I read because I simply enjoyed it. In high school, books made me feel less lonely and perhaps look smarter, though not necessarily more grown. Later, during university and work, reading slowly became something else—more beneficial. Yet across all of these stages, one thing never changed: I kept reading.

Khi nhìn lại mối quan hệ của mình với việc đọc, mình nhận ra nó đã thay đổi qua nhiều giai đoạn của cuộc đời. Thời thơ ấu, mình đọc đơn giản vì mình thích đọc. Thời cấp 3, sách khiến mình cảm thấy mình bớt cô đơn và có vẻ nhìn thông minh hơn, dù không nhất thiết là phát triển hơn. Sau này, trong thời đại học và đi làm, việc đọc dần trở thành một điều khác—có ích lợi hơn. Nhưng xuyên suốt tất cả những giai đoạn ấy, có một điều chưa từng thay đổi: mình vẫn luôn đọc.

Strength comes naturally – Điểm mạnh đến một cách tự nhiên

Not everyone becomes immersed in reading. People are immersed in different things. Some feel most alive through conversation and social connection, while others immerse themselves through cooking, drawing, traveling, movement, films, or outdoor experiences. These strengths are unique and natural to each person.

Không phải ai cũng chìm đắm trong việc đọc. Mỗi người được cuốn hút bởi những điều khác nhau. Có người cảm thấy mình sống động nhất khi trò chuyện và kết nối với người khác, có người lại qua nấu ăn, vẽ, du lịch, vận động, phim ảnh hay các hoạt động ngoài trời. Những điểm mạnh này là độc nhất và tự nhiên cho mỗi người.

That natural represents at: even on difficult days, when energy is low and motivation disappears, these are often the things people can still return to. And I think that tells us something. Strengths are not always what we perform best in. Sometimes they are simply the places where our energy flows most naturally—the places we return to without force.

Điều tự nhiên đó được thể hiện ở việc: ngay cả trong những ngày khó khăn, khi năng lượng xuống thấp và động lực biến mất, đây thường vẫn là những điều người ta có thể quay về. Và mình nghĩ điều đó nói với chúng ta một điều gì đó. Điểm mạnh không phải lúc nào cũng là điều ta làm giỏi nhất. Đôi khi, đó đơn giản là nơi mà năng lượng của ta chảy một cách tự nhiên nhất — nơi ta quay về mà không cần ép buộc.

People may begin awkwardly or without much skill at all, but because they keep returning, they become better. And eventually, those strengths begin giving something back.

Người ta có thể bắt đầu khá vụng về hoặc chưa có nhiều kỹ năng. Nhưng vì họ cứ quay lại với điều đó, họ dần trở nên tốt hơn. Và rồi, những điểm mạnh ấy bắt đầu mang lại điều gì đó ngược trở lại cho họ.

Many of us spend our lives hearing what the world thinks we should become—what is more practical, more impressive, or more productive. And sometimes, while listening so carefully to those voices, we stop listening to ourselves. We ignore the things that come naturally, the things that quietly call us back. If we ignore those parts long enough, life becomes very busy—but not always very alive.

Nhiều người trong chúng ta dành cả cuộc đời để lắng nghe điều thế giới nghĩ rằng ta nên trở thành — điều gì thực tế hơn, ấn tượng hơn hay năng suất hơn. Và đôi khi, vì quá chăm chú lắng nghe những tiếng nói ấy, chúng ta ngừng lắng nghe chính mình. Chúng ta bỏ qua những điều đến một cách tự nhiên, những điều âm thầm gọi mình quay trở lại. Nếu bỏ qua chúng quá lâu, cuộc sống sẽ trở nên rất bận rộn — nhưng không hẳn là tràn đầy nhựa sống.

That is why I think it becomes difficult to strengthen our strengths—not because we lack talent, but because we do not spend enough time practicing what already belongs to us.

Đó là lý do mình nghĩ việc phát triển điểm mạnh trở nên khó khăn — không phải vì ta thiếu tài năng, mà vì ta không dành đủ thời gian để thực hành điều vốn đã thuộc về mình.

Why we should spend most of our time on our strengths? – Tại sao chúng ta nên dành phần lớn thời gian vào điểm mạnh của mình?

I think the answer is this: strengths rarely grow alone. They grow other things too.

Mình nghĩ câu trả lời là: điểm mạnh hiếm khi phát triển một mình. Chúng kéo theo sự phát triển của những điều khác nữa.

For me, reading became a method of growing. Through reading, I learned how to reflect, how to observe myself, how to sit with difficult thoughts, and how to understand my emotional world more honestly. Those skills later helped me receive even more from books. The strength fed the other skills, and the other skills fed the strength back.

Với mình, việc đọc trở thành một phương thức để phát triển. Qua việc đọc, mình học cách phản tư, cách quan sát bản thân, cách ngồi lại với những suy nghĩ khó khăn và hiểu thế giới cảm xúc của mình một cách trung thực hơn. Và rồi chính những kỹ năng ấy lại giúp mình nhận được nhiều hơn từ sách. Điểm mạnh nuôi dưỡng những kỹ năng khác, và những kỹ năng ấy lại nuôi dưỡng điểm mạnh trở lại.

It reminds me of a tree. A tree does not begin with branches. It begins with roots and then a trunk—something firm enough to carry what comes later. Only then can the branches spread.

Điều đó khiến mình nghĩ đến một cái cây. Một cái cây không bắt đầu bằng cành lá. Nó bắt đầu bằng rễ, rồi đến thân — một thứ đủ vững vàng để nâng đỡ những gì sẽ đến sau. Chỉ khi đó cành cây mới có thể vươn ra.

And when I think about ourselves, I see something similar. If we spend all our time comparing our branches to other people’s trees, we may forget to nourish our own roots. But without roots, branches cannot survive. Without nurturing what is already ours, growth becomes difficult.

Và khi nghĩ về chính mình, mình thấy điều gì đó tương tự. Nếu ta dành quá nhiều thời gian để so sánh cành lá của mình với những cái cây khác, ta có thể quên nuôi dưỡng bộ rễ của chính mình. Nhưng không có rễ, cành lá không thể tồn tại. Và nếu không nuôi dưỡng điều vốn đã thuộc về mình, sự phát triển sẽ trở nên khó khăn.

This is why I say we should spend most of our time on our strengths. Not because other skills do not matter, but because our strongest roots often nourish the rest. I have seen this not only in reading but in writing too. The more time I spend writing, the more other abilities begin to grow alongside it.

Đó là lý do mình nói rằng chúng ta nên dành phần lớn thời gian cho điểm mạnh của mình. Không phải vì những kỹ năng khác không quan trọng, mà vì bộ rễ mạnh nhất thường nuôi dưỡng tất cả phần còn lại. Mình thấy điều này không chỉ ở việc đọc mà còn ở viết. Càng dành thời gian cho việc viết, mình càng thấy nhiều khả năng khác cùng lớn lên với nó.

And maybe this is what I want to leave with you: some things truly belong to you. If something comes naturally—if it feels alive, meaningful, and belonging—perhaps you should not dismiss it so quickly. Perhaps you should spend more time there. Because sometimes that is how the rest of us grows too, just like a tree. And perhaps that is why strengthening a core strength creates even more strengths—because it nourishes not only the skill itself, but the many branches waiting to grow.

Và có lẽ đây là điều mình muốn để lại với bạn: có những điều thực sự thuộc về bạn. Nếu một điều gì đó đến với bạn một cách tự nhiên — nếu nó khiến bạn cảm thấy sống động, có ý nghĩa và thuộc về — có lẽ bạn không nên vội gạt nó đi. Có lẽ bạn nên dành nhiều thời gian hơn cho nó. Bởi đôi khi, đó cũng là cách phần còn lại trong ta phát triển, giống như một cái cây vậy. Và có lẽ đó là lý do vì sao việc nuôi dưỡng một điểm mạnh cốt lõi lại tạo ra thêm nhiều điểm mạnh khác — bởi nó không chỉ nuôi dưỡng chính kỹ năng đó, mà còn nuôi dưỡng những cành cây khác đang chờ được lớn lên.

Thank you for spending your time reading this blog. I hope you found something here. See you next post. See ya !!

Cảm ơn bạn đã dành thời gian để đọc bài viết này. Mình hy vọng là bạn tìm thấy điều gì đó ở đây. Hẹn gặp lại bạn trong những bài viết sắp tới. See ya !!

Subscribe
Notify of
guest

0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x