1. Why do I continued writing until now? – Tại sao mình vẫn tiếp tục viết cho đến hôm nay?
At the last few weeks, I had a meeting with the Heart Circle, and I heard something Philip shared that stayed with me. He said that our sense of fulfillment depends on two relationships: the relationship we have with ourselves, and the relationship we have with others. As long as these two relationships are healthy, we can feel fulfilled.
Trong vài tuần gần trước, mình có tham gia một buổi gặp gỡ của Vòng Tròn Trái Tim (về trị liệu nghệ thuật). Ở đó, mình nghe Philip chia sẻ một điều khiến mình suy nghĩ rất lâu. Anh nói rằng cảm giác viên mãn của một con người phụ thuộc vào hai mối quan hệ: mối quan hệ với chính mình, và mối quan hệ với người khác. Khi cả hai mối quan hệ này lành mạnh, chúng ta có thể cảm thấy trọn vẹn.

But he also pointed out something interesting: even when a relationship ends, we often keep continuing it in our minds without noticing. And I realized that my relationship with my readers works in a similar way.
I’m not really start or end the relationship with my readers, but I have visualized about that relationship. When I write, I imagine myself as the reader — reading these blogs, listening to these words, hearing what I once said to myself during certain moments in my life.
Anh cũng nói thêm một điều rất thú vị: ngay cả khi một mối quan hệ đã kết thúc, rất nhiều khi chúng ta vẫn âm thầm tiếp tục nó trong tâm trí mình mà không hề nhận ra. Và lúc đó, mình chợt nhận ra rằng mối quan hệ giữa mình và người đọc cũng vận hành theo cách tương tự.
Mình không hoàn toàn bắt đầu hay kết thúc mối quan hệ với người đọc, nhưng mình có hình dung về mối quan hệ đó. Khi viết, mình tưởng tượng bản thân là người đang đọc — đọc những bài blog này, lắng nghe những câu chữ này, nghe lại những điều mà mình đã từng nói với chính mình trong những giai đoạn khác nhau của cuộc đời.

Lately, I’ve noticed that what I’m really saying to myself is this: Maybe I’m not the one who will read your post. Maybe I’m not the one who will encourage you to keep going. But please, continue doing what you’re doing — because somewhere out there, someone will truly benefit from what you’re creating right now
That message always comes back to me whenever I feel like giving up.
Gần đây, mình nhận ra rằng điều mình thực sự đang nói với chính mình là thế này:
Có thể mình sẽ không phải là người đọc bài viết này. Có thể mình sẽ không phải là người động viên bạn tiếp tục. Nhưng xin hãy cứ tiếp tục làm điều bạn đang làm — bởi vì ở đâu đó ngoài kia, sẽ có người thật sự được giúp đỡ từ những gì bạn đang tạo ra ngay lúc này.
Thông điệp đó luôn quay trở lại với mình mỗi khi mình cảm thấy muốn dừng lại.

Another thing I want to share is why I’m posting my writing more widely now than before.
The more I post on social media, the more I realize one thing: the people who mind don’t matter, and the people who matters don’t mind . That means I can post whatever feels true to me. The ones who are genuinely connected to it will notice it and may benefit from it in their own way. And the ones who don’t feel interested — well, it doesn’t change anything for them. And that’s completely fine.
Một điều nữa mình muốn chia sẻ là lý do vì sao dạo gần đây mình chia sẻ bài viết của mình rộng rãi hơn trước.
Càng đăng nhiều trên mạng xã hội, mình càng nhận ra một điều: những người không quan tâm bài viết của mình sẽ không thực sự bận tâm, còn những người quan tâm thì sẽ hiểu. Điều đó có nghĩa là mình có thể tự do chia sẻ những gì cảm thấy là thật với mình. Những ai thực sự kết nối với nó sẽ nhận ra và có thể nhận được điều gì đó cho riêng họ. Còn những ai không có hứng thú thì cũng chẳng có gì thay đổi đối với họ. Và như vậy thì mọi thứ vẫn ổn.

When this thought comes to me, I feel much more at ease sharing the things that truly matter to me on social media. These posts may reflect who I am in some way, but they don’t define me completely. It’s not that because I am this kind of person, I must create this specific kind of content. I just want to share. And through sharing, if I can be helpful to someone — even in a small way — everything feels happier, lighter and simpler.
Khi suy nghĩ này xuất hiện, mình cảm thấy nhẹ hơn rất nhiều trong việc chia sẻ những điều thật sự quan trọng với mình trên mạng xã hội. Những bài viết này có thể phản chiếu con người mình ở một mức độ nào đó, nhưng chúng không định nghĩa toàn bộ mình. Không phải vì mình là một kiểu người như thế này thì mình buộc phải tạo ra một kiểu nội dung như thế kia. Mình chỉ đơn giản là muốn chia sẻ. Và thông qua việc chia sẻ đó, nếu mình có thể giúp được ai đó — dù chỉ một chút thôi — thì mọi thứ bỗng trở nên hạnh phúc hơn, nhẹ nhàng và đơn giản hơn rất nhiều.

Lately, many people do read my blog posts all the way to the end — and then leave comments saying that what I’ve written has truly helped them. Through that, I begin to feel that my work carries more meaning.
Of course, there are also blog posts that receive no reactions at all. No comments. No one saying they benefited from them. And that’s completely fine. Those posts still help me. They allow me to express myself, and because they matter to me, I want to keep them as memories. I also choose to share them because maybe — at the very least — someone out there might benefit from them one day.
Gần đây, có nhiều người đọc bài blog của mình đến tận dòng cuối cùng — rồi để lại bình luận rằng những điều mình viết đã thực sự giúp họ. Thông qua những khoảnh khắc đó, mình bắt đầu cảm thấy rằng công việc mình đang làm mang nhiều ý nghĩa hơn.
Tất nhiên, cũng có những bài viết hoàn toàn không nhận được phản hồi nào. Không bình luận. Không ai nói rằng họ được giúp đỡ từ đó. Và điều đó hoàn toàn ổn. Những bài viết đó vẫn giúp mình. Chúng cho phép mình được bày tỏ, và vì chúng có ý nghĩa với mình, mình muốn giữ chúng lại như những ký ức. Mình cũng chọn chia sẻ chúng, bởi vì biết đâu — ít nhất là ở đâu đó ngoài kia — sẽ có một người nào đó cần đến chúng vào một ngày nào đó.

2. Giving an invisible hand to my high school girl – Trao một bàn tay vô hình cho cô gái cấp ba của mình
Besides, I also want to share something truly important—the ultimate reason why I started writing and the endless spark that keeps me going until this day.
It is my own story, the one from when I was seventeen.
Bên cạnh đó, mình cũng muốn nhắn nhủ một điều quan trọng – Lý do quan trọng nhất giúp mình bắt đầu viết; và cũng là nguồn thôi thúc bất tận khiến mình duy trì viết tới thời điểm hiện tại. Đó chính là câu chuyện của chính mình vào năm 17 tuổi.

That child back then had no idea how to live her life. She knew how to self-study. She knew how to set goals for high scores from one exam to the next. She knew how to head toward university as if it were the ultimate destination. But beyond all that, everything was empty. There was a quiet fear in realizing that no one had ever taught her how to live—people only taught her how to achieve. And that was where her struggles began, growing heavier with each passing day.
Đứa trẻ năm ấy, vẫn chưa biết phải sống cuộc đời mình như thế nào. Cô ấy biết cách tự học. Cô ấy biết đặt mục tiêu điểm cao từ kỳ thi này qua kỳ thi khác. Cô ấy biết cách hướng tới đại học như thể đó là đích đến cuối cùng. Nhưng ngoài tất cả những điều đó, mọi thứ đều trống rỗng. Có một nỗi sợ rất âm thầm khi nhận ra rằng không ai từng dạy cô ấy cách sống — mọi người chỉ dạy cô cách đạt được thành tích. Và đó là nơi những khó khăn của cô bé bắt đầu, và ngày càng lớn dần thêm.

I still vividly remember that high school girl, sitting alone at a small desk in the rented room where she lived in Da Lat. That period was quietly harsh. Back then, she wasn’t conscious enough to name the weight of it—the feeling of being misunderstood, of having no direction, and clinging to a single shred of hope: study hard, get into a good university. She gathered good grades as if they could justify her existence.
Mình vẫn còn nhớ rất rõ cô gái cấp ba ấy, ngồi một mình bên chiếc bàn nhỏ trong căn phòng trọ mình từng sống ở Đà Lạt. Giai đoạn đó khắc nghiệt một cách lặng lẽ. Khi ấy cô bé chưa đủ ý thức để gọi tên sức nặng của nó — cảm giác bị hiểu lầm, không có phương hướng, và chỉ bám víu vào một ý niệm hy vọng duy nhất: Học thật giỏi, đậu vào một trường đại học tốt. Cô đã cố gắng gom góp những con điểm tốt như thể chúng có thể giải thích cho sự tồn tại của cô.

She didn’t know how to talk about her emotions. And there was no one safe enough for her to trust and speak to. Most of the time, she felt like she was waiting for an invisible hand—something gentle, unseen—to reach out and say: “I understand you. Your feelings are not wrong.” At that time, she didn’t know where to find that hand. She only knew that she needed it desperately.
Cô ấy không biết cách nói về cảm xúc của mình. Và cũng không có ai đủ an toàn để cô có thể tin tưởng và nói ra. Phần lớn thời gian, cô gái nhỏ cảm thấy như đang chờ đợi một bàn tay vô hình — một điều gì đó nhẹ nhàng, không nhìn thấy — chạm tới và nói rằng: “Mình hiểu bạn. Cảm xúc của bạn không hề sai.” Khi ấy, cô ấy chưa biết tìm thấy bàn tay đó ở đâu. Cô chỉ biết rằng cô rất cần nó.

Now I know that for her, my writing is that invisible hand. It helped my younger self (the girl in high school) slowly escape the world she thought was everything. Little by little.
Giờ đây mình biết đối với cô, viết lách chính là bàn tay vô hình đó. Nó đã giúp cô bé ngày ấy của mình dần dần thoát ra khỏi thế giới mà cô ấy nghĩ là tất cả. Từng chút, từng chút một.

When I speak of writing as an “invisible hand,” I don’t mean guidance or instruction. Writing is simply my way of telling my story—placing it in front of that young girl and saying: “Take a look.”
Through that, I just want her to know that there are other ways to live, beyond the only thing occupying her world right now—beyond studying, beyond grades, beyond the belief that failing at this moment means losing her self-worth. There are other things—friendship, love, understanding, quiet happiness—that might not feel urgent now, but will eventually need her energy, because they are just as deeply important.
Khi mình nói về việc viết như một “bàn tay vô hình”, mình không có ý nói đến sự dẫn dắt hay chỉ bảo. Viết đơn giản là cách mình kể câu chuyện của mình — cách mình đặt nó trước mặt cô bé ấy và nói: “Hãy nhìn xem.” Thông qua bàn tay đó, mình chỉ muốn cô ấy biết rằng vẫn còn những cách sống khác, ngoài điều duy nhất đang chiếm trọn thế giới của cô ấy lúc này — ngoài việc học, ngoài điểm số, ngoài niềm tin rằng thất bại ở thời điểm này đồng nghĩa với việc mất đi giá trị bản thân. Vẫn còn những điều khác — tình bạn, tình yêu, sự thấu hiểu, niềm hạnh phúc lặng lẽ — có thể chưa gấp gáp bây giờ, nhưng rồi sẽ đến lúc cần năng lượng của cô ấy, bởi vì chúng cũng quan trọng sâu sắc không kém.

I don’t want to stand above her or talk down to her. I want to stand beside her and say: I have been there. And if she feels sad, disconnected, or doesn’t know where she belongs, then perhaps she can hold onto my story for a moment. Who knows, maybe that story can take her somewhere else.
Mình không muốn đứng cao hơn cô ấy hay nói chuyện từ trên xuống. Mình muốn đứng cạnh cô ấy và nói rằng: mình đã từng ở đó. Và nếu cô ấy cảm thấy buồn, mất kết nối, hay không biết mình thuộc về đâu, thì có lẽ cô ấy có thể giữ câu chuyện của mình lại trong một khoảnh khắc. Biết đâu, câu chuyện ấy có thể đưa cô ấy đi đến một nơi khác.

That little girl back then—she could be someone out there, someone older, or someone younger. But they all have one thing in common: they need a hand. A hand ready to offer enough empathy and safety for them to reveal themselves. And more than that, to give them the faith to continue the long journey ahead.
Cô bé năm ấy – có thể là một ai đó ngoài kia, có thể là ai đó lớn hơn, cũng có thể nhỏ hơn. Nhưng có một điểm chung, đó là họ đều cần một bàn tay. Một bàn tay sẵn sàng trao đi sự đồng cảm và an toàn đủ để họ có thể bộc lộ chính mình. Và hơn cả thế, là trao cho họ niềm tin để tiếp tục chặng hành trình dài phía trước.

Those are the reasons why I keep writing.
Đó là những lý do mình vẫn tiếp tục viết .
Thank you for being here and reading this. See you in my upcoming posts. See ya!!
Cảm ơn bạn đã đến và đọc bài viết này.
Hẹn gặp lại bạn trong những bài viết sắp tới. See ya !!

