Living in the Moment and the Role of Planning – Sống Trong Hiện Tại Và Vai Trò Của Việc Lập Kế Hoạch
Recently, I have been thinking a lot about the relationship between living in the moment and planning. A few weeks ago, I shared that meditation and being present often help me know what to do. When my mind is quiet enough, there is usually a natural sense of priority. I can see what matters, what needs attention, and what should come next. For a while, I thought that if we became present enough, life would naturally tell us where to go.
Gần đây, mình đã suy nghĩ khá nhiều về mối quan hệ giữa việc sống trong hiện tại và việc lập kế hoạch. Vài tuần trước, mình từng chia sẻ rằng thiền và sự hiện diện thường giúp mình biết mình nên làm gì. Khi tâm trí đủ yên lặng, thường sẽ có một cảm giác rất tự nhiên về thứ tự ưu tiên. Mình có thể nhìn thấy điều gì là quan trọng, điều gì cần được chú ý, và điều gì nên đến tiếp theo. Trong một khoảng thời gian, mình từng nghĩ rằng nếu chúng ta hiện diện đủ nhiều, cuộc sống sẽ tự nhiên chỉ cho chúng ta biết nên đi đâu.
But after sitting with that idea for a while, I realized something else. Our minds are not always clear. Sometimes they are filled with fears, emotions, old wounds, assumptions, and habits that we have carried for years. Sometimes we are tired. Sometimes we are protecting ourselves without even realizing it. In those moments, listening to ourselves completely does not always lead us toward growth. Sometimes it only leads us toward comfort.
Nhưng sau khi suy ngẫm về ý tưởng đó thêm một thời gian, mình nhận ra một điều khác. Tâm trí của chúng ta không phải lúc nào cũng rõ ràng. Đôi khi nó chứa đầy những nỗi sợ, cảm xúc, những tổn thương cũ, những giả định và những thói quen mà chúng ta đã mang theo suốt nhiều năm. Đôi khi chúng ta mệt mỏi. Đôi khi chúng ta đang tự bảo vệ bản thân mà thậm chí không nhận ra điều đó. Trong những khoảnh khắc như vậy, việc hoàn toàn lắng nghe bản thân không phải lúc nào cũng dẫn chúng ta đến sự phát triển. Đôi khi nó chỉ dẫn chúng ta đến sự thoải mái.
And comfort is not necessarily wrong. It can be exactly what we need at a certain moment. It helps us recover. It protects our energy. It allows us to heal. But if we follow comfort all the time, we may slowly drift away from the future we want to create.
Và sự thoải mái không nhất thiết là điều sai. Nó có thể chính xác là điều chúng ta cần ở một thời điểm nào đó. Nó giúp chúng ta hồi phục. Nó bảo vệ năng lượng của chúng ta. Nó cho phép chúng ta chữa lành. Nhưng nếu chúng ta luôn đi theo sự thoải mái, chúng ta có thể dần dần trôi xa khỏi tương lai mà mình muốn tạo ra.
That was the point where I started wondering about the role of planning. Not planning as endless thinking. Not planning as controlling every detail of life. But planning as a way to support what we discover while experience life.
Đó là thời điểm mình bắt đầu tự hỏi về vai trò của việc lập kế hoạch. Không phải lập kế hoạch như một chuỗi suy nghĩ bất tận. Không phải lập kế hoạch như một cách để kiểm soát mọi chi tiết của cuộc sống. Mà là lập kế hoạch như một cách để hỗ trợ những điều chúng ta khám phá được trong quá trình trải nghiệm cuộc sống.

Planning Helps Us Hold On to What Matters – Lập Kế Hoạch Giúp Chúng Ta Giữ Lại Những Điều Quan Trọng
To explain this idea more clearly, I want to share an example from my own life. For a long time, I wanted to interview people, write stories, and create deeper conversations. The idea stayed in my mind for years, but it remained only an idea.
Để giải thích ý tưởng này rõ hơn, mình muốn chia sẻ một ví dụ từ chính cuộc sống của mình. Trong một thời gian dài, mình muốn phỏng vấn mọi người, viết những câu chuyện, và tạo ra những cuộc trò chuyện sâu sắc hơn. Ý tưởng đó ở trong đầu mình suốt nhiều năm, nhưng nó vẫn chỉ là một ý tưởng.
It only started moving when I began planning for it. I arranged conversations, prepared questions, and created opportunities for those interviews to happen. Looking back, I realized that the most important part was not the interviews themselves. It was the planning that came before them. Without planning, the idea would probably have remained in my head. Because of planning, it was given a chance to exist in the real world.
Nó chỉ thực sự bắt đầu chuyển động khi mình bắt đầu lập kế hoạch cho nó. Mình sắp xếp các cuộc trò chuyện, chuẩn bị câu hỏi và tạo cơ hội để những buổi phỏng vấn đó diễn ra. Nhìn lại, mình nhận ra rằng phần quan trọng nhất không phải là chính những buổi phỏng vấn. Mà là việc lập kế hoạch diễn ra trước đó. Nếu không có việc lập kế hoạch, ý tưởng đó có lẽ vẫn sẽ chỉ nằm trong đầu mình. Nhờ có việc lập kế hoạch, nó mới có cơ hội tồn tại trong thế giới thực.
And once it existed, it naturally led to new conversations, new topics, and new possibilities that I had never considered before. Planning played a much bigger role than I once thought. It was not about organizing tasks. It was about creating the conditions for an idea to grow.
Và khi nó đã tồn tại, nó tự nhiên dẫn đến những cuộc trò chuyện mới, những chủ đề mới và những khả năng mới mà trước đây mình chưa từng nghĩ tới. Việc lập kế hoạch đóng một vai trò lớn hơn rất nhiều so với những gì mình từng nghĩ. Nó không phải là việc sắp xếp các đầu việc. Nó là việc tạo ra những điều kiện để một ý tưởng có thể phát triển.

Planning Feels Like Preparing Soil for a Seed – Lập Kế Hoạch Giống Như Chuẩn Bị Đất Cho Một Hạt Giống
Looking at this experience, I keep coming back to the same image. Planning feels a lot like preparing soil for a seed.
Khi nhìn lại trải nghiệm này, mình luôn quay về cùng một hình ảnh. Việc lập kế hoạch khiến mình liên tưởng rất nhiều đến việc chuẩn bị đất cho một hạt giống.
Ideas often arrive quietly. They begin as observations, feelings, questions, or possibilities. Most of them disappear, not because they are bad ideas, but because nothing was created to help them grow. Planning gives them a place to stay. It helps us hold on to them long enough for them to take root.
Những ý tưởng thường đến rất lặng lẽ. Chúng bắt đầu từ những quan sát, cảm xúc, câu hỏi hoặc những khả năng. Phần lớn trong số chúng biến mất, không phải vì chúng là những ý tưởng tồi, mà vì không có điều gì được tạo ra để giúp chúng phát triển. Việc lập kế hoạch cho chúng một nơi để ở lại. Nó giúp chúng ta giữ chúng đủ lâu để chúng có thể bén rễ.
Ideas are seeds. Life gives us the seeds. Planning creates the environment for them to grow. Once the conditions are there, growth often happens more naturally than we expect. What once felt like an idea slowly becomes something real.
Ý tưởng là những hạt giống. Cuộc sống trao cho chúng ta những hạt giống đó. Việc lập kế hoạch tạo ra môi trường để chúng phát triển. Khi những điều kiện cần thiết đã có mặt, sự phát triển thường diễn ra tự nhiên hơn nhiều so với những gì chúng ta mong đợi. Điều từng chỉ là một ý tưởng dần dần trở thành một điều gì đó có thật.
But there is another piece that I think is equally important. Planning creates the environment, but it does not tell us what deserves that environment in the first place.
Nhưng có một phần khác mà mình nghĩ cũng quan trọng không kém. Việc lập kế hoạch tạo ra môi trường, nhưng nó không cho chúng ta biết điều gì xứng đáng nhận được môi trường đó ngay từ đầu.

What should come before planning? – Điều gì nên đến trước việc lập kế hoạch?
Before planning, I think there is another question we need to answer: What currently has our attention?
Trước khi lập kế hoạch, mình nghĩ có một câu hỏi khác mà chúng ta cần trả lời: Điều gì hiện đang thu hút sự chú tâm của chúng ta?
Attention is not where we spend our time. Attention is where we place our energy, our curiosity, our emotions, and our heart. It is the thing we are consciously helping grow. And because attention is limited, planning cannot work without priorities.
Sự chú tâm không phải là nơi chúng ta dành thời gian. Sự chú tâm là nơi chúng ta đặt năng lượng, sự tò mò, cảm xúc và trái tim của mình. Đó là điều mà chúng ta đang chủ động giúp phát triển. Và bởi vì sự chú tâm là hữu hạn, việc lập kế hoạch không thể hiệu quả nếu không có thứ tự ưu tiên.
We can create plans for many things, but we cannot truly give attention to everything at once. So we need to choose what deserves our attention for the coming time. Or vice versa: what’s already occupying our mind lately, and now we have to create a plan to grow it.
Chúng ta có thể lập kế hoạch cho rất nhiều thứ, nhưng chúng ta không thể thực sự chú tâm tới tất cả mọi thứ cùng một lúc. Vì vậy nên chúng ta phải chọn điều gì đáng với sự chú tâm của mình trong khoảng thời gian sắp tới. Hoặc ngược lại, điều gì vốn đã chiếm chỗ trong tâm trí ta và bây giờ ta cần tìm thời gian và lên kế hoạch để phát triển chúng.
Planning is not only about deciding what to do. It is also about deciding what we want to nurture.
Lập kế hoạch không chỉ là việc quyết định mình sẽ làm gì. Nó còn là việc quyết định mình muốn nuôi dưỡng điều gì.

Thank you for spending your time reading my blog post. See you next post. See ya!
Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc bài viết của mình. Hẹn gặp lại bạn trong bài viết tiếp theo. See ya!

