Some lessons I learned from the 15 Irrefutable Laws of Personal Growth – Một vài bài học mình học được từ cuốn 15 Nguyên Tắc Vàng Về Phát Triển Bản Thân của John Maxwell

Recently, I read The 15 Irrefutable Laws of Personal Growth and realized that I had learned several meaningful lessons from it. More than anything, these lessons came from the way certain principles in the book encouraged me to look back at myself, my work, and my life through a different lens. I am writing them down here as a way to reflect, summarize, and continue learning from them. And I hope that, in some way, these reflections may also be helpful to you.

Dạo gần đây, mình đọc 15 Nguyên Tắc Vàng Về Phát Triển Bản Thân và nhận ra rằng mình đã học được một số bài học lớn. Chúng là cách một vài nguyên tắc trong sách khiến mình nhìn lại bản thân, công việc và cuộc sống theo một góc nhìn khác. Mình ghi lại ở đây để tổng kết, nhìn lại và học hỏi từ chúng. Mình hy vọng rằng những bài học này cũng giúp ích với bạn.

……..

A coincidental meeting – Một cuộc gặp gỡ tình cờ

I began reading this book at a small café in Di Linh. I had picked up two books that day, yet somehow I felt drawn to this one more strongly. A book about the golden principles of personal growth. And after finishing it, I understood why I had felt that urge.

The book was written by John C. Maxwell. He was once a pastor before dedicating much of his life to studying leadership and personal development. Over time, he became one of the world’s most influential entrepreneurs, speakers, and authors in the fields of leadership and self-development.

One thing that impressed me deeply about this book was the way it was written. The author has a habit of collecting references and materials, organizing them carefully into themes that later become chapters in the books he writes. He also approaches writing with remarkable seriousness and discipline. By the age of seventy, he had already published around seventy books, many of which became bestsellers. Perhaps that is why this book feels so approachable—it is easy to read, supported by clear examples and references, and encourages readers to continue exploring ideas beyond its pages.

What I learned from this book was far from small. And among those lessons, some may stay with me for a lifetime.

Mình bắt đầu đọc quyển sách này tại một quán cà phê tại Di Linh. Mình đã lấy lên hai cuốn sách nhưng rồi lại thôi thúc đọc nhiều hơn về quyển sách này. Một quyển sách viết về những nguyên tắc vàng để phát triển bản thân. Và sau khi đọc hết cuốn sách, mình biết tại sao mình có sự thôi thúc đó.

Quyển sách này được viết bởi tác giả John C.Maxwell. Trước đây ông từng là một mục sư, sau đó dành phần lớn cuộc đời mình để nghiên cứu về lãnh đạo và phát triển bản thân. Ông là một doanh nhân, diễn giả và tác giả sách có ảnh hưởng nhất trên thế giới về lĩnh vực lãnh đạo và phát triển bản thân.

Điều mà mình ấn tượng về quyển sách này đó là cách viết. Tác giả có một thói quen lưu trữ tài liệu và trích dẫn, ông xếp chúng theo từng chủ đề khác nhau theo từng chương trong cuốn sách đang viết. Ông cũng rất nghiêm túc trong việc viết sách. Ở tuổi 70, ông đã xuất bản đến 70 cuốn sách và nhiều trong số đó trở thành những quyển sách bán chạy nhất. Vì vậy nên cách viết của ông trong quyển sách này cũng rất dễ đọc, có đầy đủ dẫn chứng rõ ràng và có thể đào sâu thêm tài liệu bên ngoài.

Điều khiến mình học được qua quyển sách này không hề ít. Và một trong số những bài học đó có thể thay đổi cuộc đời mình mãi mãi.

Lesson 1: Stability start within us – Bài học 1: Sự ổn định bắt nguồn từ bên trong chúng ta

The first lesson that stayed with me was about stability.

In the past, I often believed that in order to build a better future, I needed to find a stable job or prepare thoroughly before moving to a new place. I was afraid of the difficulties that might come if I did not yet know how to navigate life in my current stage.

But reading this book shifted the way I understand stability.

I began to realize that stability does not entirely come from the external environment. Whenever we step into a new place or a new circumstance, there will always be things we cannot fully predict or control. The only thing we can truly commit to is our willingness to grow, adapt, and continuously adjust ourselves along the way.

And strangely, that thought made me feel more confident.

I started to understand that the stability I had been searching for might not exist in an ideal location or environment at all, but rather in my own inner strength and commitment to myself.

Bài học đầu tiên của mình là về đặc tính ổn định.

Trước đây, mình thường nghĩ rằng để có một tương lai tốt hơn, mình cần tìm được một công việc đủ ổn định hoặc chuẩn bị thật kỹ trước khi chuyển đến một nơi sống mới. Mình sợ những khó khăn có thể xảy ra nếu bản thân chưa biết cách xoay xở ở thời điểm hiện tại.

Nhưng điều thay đổi khi mình đọc cuốn sách này là mình bắt đầu nhìn sự ổn định theo một cách khác.

Mình nhận ra rằng ổn định không hoàn toàn đến từ môi trường bên ngoài. Khi bước vào một nơi ở mới hay một hoàn cảnh mới, sẽ luôn có những điều mình không thể dự đoán hoặc kiểm soát chính xác được. Điều duy nhất mình có thể cam kết là khả năng phát triển, thích nghi và điều chỉnh liên tục trong quá trình sống ở đó.

Và thật lạ là suy nghĩ ấy khiến mình tự tin hơn.

Mình bắt đầu hiểu rằng sự ổn định mà mình tìm kiếm có lẽ không nằm ở một địa điểm hay một môi trường lý tưởng nào cả, mà nằm nhiều hơn ở nội lực và sự cam kết với chính bản thân mình.

Lesson 2: The job is important, but the forces even more – Bài học 2: Công việc thì quan trọng, nhưng những động lực còn hơn thế

The second lesson made me reflect deeply on the relationship between people and work.

Do we love a job simply because the job itself is suitable for us? Or does our way of approaching and experiencing the work shape whether we grow to love it?

There was a story in the book that left a strong impression on me. It was about a physicist who had loved exploring physics since childhood. Yet once he entered a professional environment and became involved in serious projects, he gradually lost that passion.

Later, he realized that what he truly loved was not merely doing physics, but the feeling of discovering and uncovering new laws of the world. When he reconnected with that source of vitality, his joy in work returned.

And I think this resonates with me as well.

Perhaps the question is not only “Do I like this job?” but also “How am I doing this work, and have I kept the part of it that makes me feel alive?”

Bài học thứ hai khiến mình suy nghĩ rất nhiều là về mối quan hệ giữa con người và công việc.

Liệu mình yêu thích một công việc vì bản thân công việc đó vốn đã phù hợp, hay đôi khi chính cách mình tiếp cận và trải nghiệm công việc mới là điều quyết định việc mình có thể yêu thích nó hay không?

Có một câu chuyện trong sách để lại cho mình khá nhiều ấn tượng. Đó là về một nhà vật lý học từng rất say mê việc khám phá vật lý từ khi còn nhỏ. Nhưng khi bước vào môi trường làm việc chuyên nghiệp và tham gia những dự án nghiêm túc, ông lại dần đánh mất sự hứng thú ấy.

Sau này, ông nhận ra điều mình thật sự yêu không chỉ là “làm vật lý”, mà là cảm giác được khám phá và tìm ra những quy luật mới của thế giới. Khi tìm lại được nguồn sinh khí đó, niềm vui trong công việc của ông cũng quay trở lại.

Và mình nghĩ điều này cũng khá giống với bản thân mình.

Có lẽ đôi khi câu hỏi không chỉ là “mình có thích công việc này không?” mà còn là “mình đang làm công việc ấy theo cách nào, và mình có còn giữ được điều khiến mình thấy sống động bên trong nó hay không?”

Lesson 3: The more we give, the more we have – Bài học 3: Càng cho đi nhiều, càng có nhiều

The third lesson that made me think deeply was the law of contribution.

In the book, the author talks about how success should not be measured only by what we gain for ourselves, but also by the seeds we plant and the people we are able to serve or create value for.

This changed the way I see work.

There were times when some of my tasks felt repetitive or difficult to connect with meaningfully. But I noticed a profound difference between simply completing a task and understanding who that work is serving, what problem it solves, or how it may help someone else.

When I think about other people while working, the work seems to flow more naturally and carries a deeper emotional meaning. It feels like a quiet reward after completion—not merely because the task is finished, but because I know it came from a real need and may have been useful to someone.

On the other hand, when I cannot see that need, work easily turns into a series of repetitive responsibilities. I may still remain focused, still listen to myself and my surroundings, yet something important feels absent: I lose sight of the person the work is meant for.

And that small difference changes the experience of work significantly.

Without seeing people within the work, I often struggle to feel direction or enjoyment. But when I understand that I am helping someone, each act of support becomes a small achievement, and I feel a clearer sense of accomplishment.

Bài học thứ ba khiến mình suy nghĩ nhiều là về nguyên tắc đóng góp.

Trong sách, tác giả nói về việc thành công không chỉ được đo lường bằng những gì mình đạt được cho bản thân, mà còn bằng những hạt giống mình gieo xuống và những con người mình có thể phục vụ hay tạo giá trị cho.

Điều này khiến mình suy nghĩ khá nhiều về cách mình nhìn nhận công việc.

Trước đây, đôi khi mình cảm thấy một số việc làm của mình khá lặp lại hoặc khó nhìn thấy ý nghĩa rõ ràng. Nhưng mình nhận ra có một sự khác biệt rất lớn giữa việc chỉ hoàn thành một task và việc hiểu rằng công việc đó đang phục vụ ai, giải quyết điều gì hoặc đang giúp ích cho ai đó.

Khi mình nghĩ đến người khác trong quá trình làm việc, công việc dường như trở nên trôi chảy hơn và mang lại một cảm giác sâu hơn bên trong. Nó giống như một phần thưởng nhỏ sau khi hoàn thành công việc — không chỉ vì mình đã làm xong, mà vì mình biết rằng điều mình làm xuất phát từ một nhu cầu thật sự và có ích cho ai đó.

Ngược lại, nếu không nhìn thấy nhu cầu ấy, mình để ý rằng công việc dễ trở thành một chuỗi nhiệm vụ lặp lại. Mình vẫn có thể ở trong trạng thái tập trung, vẫn lắng nghe bản thân và môi trường xung quanh, nhưng lại thiếu mất một điều khá quan trọng: mình không nắm bắt được người mà công việc đó đang hướng đến.

Và chỉ khác biệt nhỏ ấy thôi cũng làm trải nghiệm công việc thay đổi rất nhiều.

Khi không nhìn thấy người khác ở trong công việc, mình thường khó cảm nhận được điểm đến hoặc niềm vui trong quá trình làm. Nhưng khi hiểu mình đang giúp ai đó, mỗi sự giúp đỡ lại trở thành một thành tựu nhỏ và mình có cảm giác thành công rõ ràng hơn.

Lesson 4: Experiences only worth with reflection – Những kinh nghiệm chỉ đáng giá khi có sự nhìn lại

Another principle that felt particularly meaningful to me was the law of reflection.

One idea from the book stayed with me for quite a while. The author suggests that experiences alone do not necessarily create growth. What matters more is how we think about those experiences, how we reflect on them, and what we learn from them.

In other words, people do not grow simply because they experience more. Sometimes growth belongs to those who take time to look back and learn from what they have lived through.

This reminded me of another book I recently read, Phúc Nhìn Lại Mình. Both books seem to share something in common: they invite us to return to ourselves and reflect on what we have done, what we are doing, and what we truly want.

I think many of us become busy with life. We work, solve problems, and continue moving forward, yet rarely give ourselves enough space to reorient who we are amidst everything that is happening.

After applying this principle in my own life for some time, I noticed changes across different areas.

One thing I began doing more intentionally was creating space to process my thoughts. Sometimes that simply meant going somewhere else and spending time alone—not to escape life, but to soften what was happening inside my mind.

And I realized that what I needed was not necessarily to control my thoughts.

Perhaps it was more about learning to listen to them.

When I do this, I find it easier to enter a quieter state—something close to meditation in my own way. In that space, I listen more clearly to the environment around me, become more aware of what is unfolding outside myself, and blend more naturally into the place I am living, rather than constantly being unsettled by the noise inside my own mind.

Và một nguyên tắc khác mà mình thấy đặc biệt hiệu quả với bản thân là nguyên tắc suy nghĩ.

Có một ý trong sách khiến mình dừng lại khá lâu để suy nghĩ. Tác giả cho rằng những trải nghiệm tự thân không phải lúc nào cũng là điều tạo nên sự trưởng thành. Điều quan trọng hơn là mình suy nghĩ về những trải nghiệm đó như thế nào, mình phản tư ra sao và mình học được điều gì từ chúng.

Nói cách khác, không phải ai trải qua nhiều hơn thì sẽ hiểu cuộc sống hơn, mà đôi khi là ai dành thời gian để nhìn lại và học từ những điều mình đã trải qua.

Điều này khiến mình liên tưởng đến một cuốn sách khác mà mình đọc gần đây là Phúc nhìn lại mình. Hai cuốn sách hoạt động khá giống nhau ở một điểm: chúng đều nhắc mình quay trở lại với bản thân để suy nghĩ về những điều mình đã làm, đang làm và những điều mình thật sự mong muốn.

Mình nghĩ nhiều người trong chúng ta khá bận rộn với cuộc sống. Chúng ta làm việc, xử lý vấn đề và tiếp tục di chuyển, nhưng lại không có nhiều thời gian để tự định vị lại bản thân giữa tất cả những điều đang diễn ra.

Sau một thời gian áp dụng nguyên tắc này vào cuộc sống, mình nhận thấy có những sự thay đổi trên nhiều phương diện.

Một điều mình bắt đầu làm có chủ đích hơn là dành thời gian để xử lý những suy nghĩ của mình. Đôi khi điều đó đơn giản là đến một nơi khác và ở một mình, không phải để trốn khỏi cuộc sống mà để làm dịu những gì đang diễn ra bên trong đầu mình.

Và mình nhận ra rằng điều mình cần không hẳn là kiểm soát suy nghĩ.

Có lẽ đúng hơn là học cách lắng nghe chúng.

Khi mình làm điều đó, mình dễ bước vào một trạng thái tĩnh hơn — gần với thiền theo cách riêng của mình. Ở trạng thái ấy, mình lắng nghe môi trường xung quanh rõ hơn, cảm nhận được những gì đang diễn ra bên ngoài nhiều hơn và hòa vào nơi mình đang sống một cách tự nhiên hơn, thay vì liên tục bị xáo động bởi những suy nghĩ trong tâm trí.

Thinking, reflection and listen to ourselves – Suy nghĩ, nhìn lại và lắng nghe chính mình

Looking back, I realize these lessons are more connected than I first imagined.

Stability comes less from the environment and more from inner commitment. Love for work may not depend entirely on the work itself, but on how we experience it. Meaning appears when we understand who we are serving and what success means to us personally. And to see all of this clearly, we need time to think, reflect, and listen to ourselves.

Perhaps what this book ultimately left me with was not simply a collection of personal growth principles, but a question I am still learning to answer every day:

How can I live, work, and grow in a way that feels meaningful both to myself and to the world around me?

Khi nhìn lại, mình nhận ra những bài học này kết nối với nhau nhiều hơn mình tưởng.

Sự ổn định không hoàn toàn đến từ môi trường mà đến từ nội lực bên trong. Niềm yêu thích công việc đôi khi không nằm ở bản thân công việc mà nằm ở cách mình trải nghiệm nó. Ý nghĩa xuất hiện khi mình hiểu điều mình đang làm phục vụ ai và thành công đối với mình mang hình dạng gì. Và để nhìn thấy tất cả những điều đó, mình cần dành thời gian để suy nghĩ, phản tư và lắng nghe bản thân.

Có lẽ điều mà cuốn sách này để lại cho mình không chỉ là vài nguyên tắc phát triển bản thân, mà còn là một câu hỏi mà mình vẫn đang học cách trả lời mỗi ngày:

Làm thế nào để mình sống, làm việc và phát triển theo một cách vừa có ý nghĩa với bản thân, vừa có ý nghĩa với thế giới xung quanh mình?

Thank you for reading my blog post. See you next post!

Cảm ơn bạn đã đến và đọc bài viết này. Hẹn gặp lại bạn trong những bài viết sắp tới. See ya!!

Subscribe
Notify of
guest

0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x