Meditation in work – Thiền trong công việc

Thiền trong công việc

As for something I want to share in this blog, it is about how I should work, or maybe how I should live while working.

This wonder stayed with me for months. I kept trying to figure out how to do work in my own way. Even though over time I started to understand myself a little more, it still never felt enough for me to truly feel immersed in what I was doing. I was doing things, yes, but I did not feel fully alive inside.

And then little by little, through some experiences and lessons, I started to feel something different. Something right.

I do not know whether you guys have ever felt the same, but maybe sharing this can resonate with someone.

Có một điều mà mình muốn chia sẻ trong bài blog này, đó là về cách mà mình nên làm việc, hoặc có lẽ là cách mà mình nên sống trong khi làm việc.

Trăn trở này đã ở bên mình nhiều tháng trời. Mình cố gắng tìm cách làm việc theo cách của riêng mình. Dù theo thời gian mình cũng hiểu bản thân hơn một chút, nhưng nó vẫn chưa bao giờ đủ để mình thật sự cảm thấy mình đang chìm vào trong công việc. Mình vẫn làm mọi thứ, đúng vậy, nhưng mình không cảm thấy thật sự sống.

Và rồi từng chút một, thông qua vài trải nghiệm và vài bài học, mình bắt đầu cảm thấy có điều gì đó khác đi. Một điều gì đó đúng hơn.

Mình không biết liệu mọi người có từng cảm thấy giống như vậy không, nhưng có lẽ rằng ai đó có thể đồng cảm với những chia sẻ này.

My story started during a period where I could not focus naturally. I had to constantly brainstorm what I should do. I created job descriptions, to-do lists, systems for myself, trying to force clarity into my days.

And honestly, sometimes it worked.

Sometimes I completed everything on the to-do list and I told myself, “Okay, today was a great day.”

Câu chuyện của mình bắt đầu trong một khoảng thời gian mà mình hoàn toàn không thể tập trung một cách tự nhiên. Mình phải liên tục ngồi nghĩ xem mình nên làm gì. Mình tự tạo mô tả công việc, to-do list, hệ thống cho bản thân, như thể đang cố ép sự rõ ràng vào trong những ngày của mình.

Và thật lòng mà nói, đôi khi nó có hiệu quả.

Có những ngày mình hoàn thành hết mọi thứ trong to-do list và tự nói với bản thân rằng, “Được rồi, hôm nay là một ngày tuyệt vời.”

But after a while, I realized something strange.

The more attached myself to the to-do list, the more I started ignoring life.

I ignored what was happening around me because I already had the plan. I already knew what needed to be done. So I followed the structure, but slowly, I stopped feeling present in my own days.

At the end of the day, even though I achieved things, something still felt missing.

It felt like I was waiting for the day to end just so I could finally live.

That feeling stayed with me for months.

Nhưng sau một thời gian, mình nhận ra một điều khá lạ.

Càng bám vào to-do list, mình càng bắt đầu bỏ quên cuộc sống.

Mình bỏ qua những gì đang diễn ra xung quanh vì mình đã có kế hoạch rồi. Mình đã biết điều gì cần phải làm rồi. Thế là mình cứ đi theo cấu trúc đó, nhưng dần dần, mình không còn cảm thấy mình hiện diện trong chính những ngày của mình nữa.

Cuối ngày, dù mình vẫn đạt được vài thứ, nhưng vẫn có điều gì đó bị thiếu.

Nó giống như là mình đang chờ cho ngày kết thúc để cuối cùng mình mới được sống thật sự vậy.

Cảm giác đó đã đi cùng mình suốt nhiều tháng.

I did not understand why until one random day, for no particular reason, I stopped trying so hard to control everything.

I simply moved forward, listened to my intuition, immersed myself into the environment around me, and suddenly I noticed something changing.

My actions became faster.

My decision-making became sharpper.

And for the first time in a very long time, I truly immersed myself into the environment I was in.

Mình không hiểu tại sao cho đến một ngày rất bình thường, không vì lý do gì đặc biệt cả, mình ngừng cố gắng kiểm soát mọi thứ.

Mình chỉ đơn giản là bước tiếp, lắng nghe trực giác của mình, hòa mình vào môi trường xung quanh, và rồi mình nhận ra có điều gì đó đang thay đổi.

Hành động của mình trở nên nhanh hơn.

Khả năng đưa ra quyết định của mình cũng trở nên nhạy bén hơn.

Và lần đầu tiên sau một khoảng thời gian rất dài, mình thật sự hoà mình vào môi trường mà mình đang ở trong đó.

What amazed me the most was that when I stopped overthinking every action, my own mind already seemed to know what to do.

The process became almost natural.

I would see someone struggling with something, or notice a small problem in the environment, immediately my intuition would tell me what to do next. And instead of stopping to overanalyze it, I moved.

I acted immediately.

Then after solving one thing, I naturally moved toward the next thing my attention was drawn to.

Điều làm mình ngạc nhiên nhất là khi mình ngừng suy nghĩ quá nhiều về từng hành động thì tâm trí của mình dường như đã tự biết phải làm gì rồi.

Mọi thứ trở nên gần như rất tự nhiên.

Mình sẽ thấy ai đó đang gặp khó khăn với điều gì đó, hoặc nhận ra một vấn đề nhỏ trong môi trường xung quanh, ngay lập tức trực giác của mình sẽ nói cho mình biết điều gì nên làm tiếp theo. Và thay vì dừng lại để phân tích quá nhiều, mình hành động.

Mình hành động ngay lập tức.

Và sau khi giải quyết một việc, mình tự nhiên bị kéo sang điều tiếp theo mà sự chú ý của mình hướng tới.

Almost like I was learning how to capture life itself.

I started catching hints from the environment, from people, from moments.

And maybe another way to describe it is that it felt like guidance from the universe about what I should do next.

What truly surprised me was realizing that maybe deep inside me, my unconscious mind already knew many things before my conscious mind could explain them.

Nó gần giống như mình đang học cách chạm vào chính cuộc sống vậy.

Mình bắt đầu nhận ra những tín hiệu từ môi trường, từ con người, từ những khoảnh khắc.

Và có lẽ một cách khác để diễn tả nó là mình cảm thấy như đang có một sự dẫn dắt nào đó từ vũ trụ về điều mình nên làm tiếp theo.

Điều thật sự khiến mình bất ngờ là việc nhận ra rằng có thể sâu bên trong mình, tiềm thức của mình đã biết rất nhiều điều trước cả khi ý thức của mình có thể giải thích chúng.

Because I noticed this not only in work, but also in other moments.

Sometimes after sleeping, the answers became clearer. Sometimes while writing. Sometimes while drawing. Without effort, clarity appeared.

And that made me believe that somewhere deep within us, the unconscious mind already understands more than we think it does.

So when I listen closely to my intuition, to my heart, to the quiet feelings underneath the noise, I can almost feel a kind of guidance happening inside me.

Not from forcing, but from something deeper.

Vì mình nhận ra điều này không chỉ trong công việc, mà còn trong nhiều khoảnh khắc khác nữa.

Đôi khi sau một giấc ngủ, câu trả lời trở nên rõ ràng hơn. Đôi khi là lúc đang viết. Đôi khi là lúc đang vẽ. Không cần nỗ lực, sự rõ ràng tự xuất hiện.

Và điều đó làm mình tin rằng ở đâu đó rất sâu bên trong chúng ta, tiềm thức đã hiểu nhiều hơn những gì mình nghĩ.

Vậy nên khi mình lắng nghe thật kỹ trực giác, trái tim, và những cảm xúc rất nhỏ nằm bên dưới mọi tiếng ồn, mình gần như có thể cảm nhận được một sự dẫn dắt nào đó đang diễn ra bên trong mình.

Không phải từ sự ép buộc, mà từ một điều gì đó sâu hơn.

I used to think inner callings only appeared during important stages of life, like moments when you need to change direction or make a huge decision.

But now I see it differently.

For me, listening to the inner calling is like meditation. And it should be an everyday practice.

Listening to my heart.

Listening to my mind.

Observing the environment around myself.

Learning how to immerse ourselves fully into the present moment instead of constantly trying to control the next one.

And honestly, I think this changed me.

Trước đây mình từng nghĩ tiếng gọi bên trong chỉ xuất hiện ở những giai đoạn quan trọng của cuộc đời, như lúc mình cần chuyển hướng hay đưa ra một quyết định lớn.

Nhưng bây giờ mình nhìn nó khác rồi.

Với mình, tiếng gọi bên trong là một sự thực hành mỗi ngày.

Là sự thực hành của việc lắng nghe.

Lắng nghe trái tim mình.

Lắng nghe tâm trí mình.

Quan sát môi trường xung quanh mình.

Học cách hòa mình hoàn toàn vào khoảnh khắc hiện tại thay vì liên tục cố kiểm soát khoảnh khắc tiếp theo.

Và thật lòng mà nói, mình nghĩ điều này đã thay đổi mình.

What I call meditation now is not necessarily sitting still and focusing on your breath.

It is more about stopping the constant forcing.

Stopping the endless thinking.

Stopping the need to make everything happen all the time.

And instead, learning how to truly live inside the moment I am already in.

Điều mà bây giờ mình gọi là thiền không nhất thiết phải là ngồi yên và tập trung vào hơi thở.

Nó giống việc ngừng ép mọi thứ xảy ra hơn.

Ngừng suy nghĩ không ngừng.

Ngừng nhu cầu phải khiến mọi thứ xảy ra mọi lúc.

Và thay vào đó, học cách thật sự sống bên trong khoảnh khắc mà mình đang ở.

Thank you for being here and reading my blog post. See you next post. See ya !!

Cảm ơn bạn đã ở đây và đọc bài viết của mình. Hẹn gặp lại bạn trong những bài viết sắp tới. See ya !!

Subscribe
Notify of
guest

0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x