“Sometimes, listening to your heart is the most logical way to find your direction—even though it doesn’t feel logical at all.
Đôi khi, lắng nghe trái tim lại là cách logic nhất để tìm ra hướng đi của bạn — dù bản thân nó chẳng hề mang cảm giác logic chút nào.”
I said it for a reason. And this is my story.
Mình nói điều đó vì một lý do. Và đây là câu chuyện của mình.
For a long time, I struggled at work. I couldn’t stay in jobs for very long, and the same questions kept returning: Am I suitable for this job? Do I belong here? Is this really what I want to do? These questions didn’t appear in every job, but they always showed up in the wrong ones—jobs that were too fast-paced, too pressured, poorly paid, or simply misaligned with my inner values.
Trong một thời gian dài, mình chật vật với công việc. Mình không thể gắn bó lâu với một công việc nào quá lâu, và những câu hỏi quen thuộc cứ lặp đi lặp lại: Mình có phù hợp với công việc này không? Mình có thuộc về nơi này không? Đây có thực sự là điều mình muốn làm không? Những câu hỏi ấy không xuất hiện ở mọi công việc, nhưng chúng luôn hiện diện ở những công việc sai — những công việc quá gấp gáp, quá áp lực, thu nhập thấp, hoặc đơn giản là không phù hợp với những giá trị bên trong của mình.

I knew that if I followed KPIs like everyone else, I could probably become successful. I had done it before. But instead of pushing harder, I slowed down. I questioned. And that questioning made me look weaker, slower, and less competitive than others.
For a long time, I thought that meant something was wrong with me.
Mình biết rằng nếu mình chạy theo KPI như mọi người, có lẽ mình vẫn có thể thành công. Mình đã từng làm được điều đó. Nhưng thay vì cố gắng nhiều hơn (để đạt được những thành công mới), mình lại chậm lại. Mình đặt câu hỏi (về định hướng). Và chính việc đặt câu hỏi ấy khiến mình trông yếu hơn, chậm hơn, và kém cạnh tranh hơn so với người khác.
Trong một thời gian dài, mình nghĩ rằng điều đó có nghĩa là có gì đó không ổn ở mình.

⸻
When I was a kid, I was very obedient. As a student, I never asked why I needed to learn something. I just learned it. I followed the structure, got acceptable results, entered an acceptable university, and graduated with an acceptable score. Compared to many others, I looked stable and disciplined.
Khi còn nhỏ, mình là một đứa trẻ rất ngoan. Là một học sinh, mình chưa từng hỏi vì sao mình cần học thứ này hay thứ kia. Mình chỉ học. Mình đi theo khuôn khổ, đạt kết quả chấp nhận được, vào một trường đại học chấp nhận được, và tốt nghiệp với một điểm số cũng chấp nhận được. So với nhiều người, mình trông có vẻ ổn định và kỷ luật.

But what I didn’t realize then was that I wasn’t guided by curiosity or meaning. I was guided by obedience.
Nhưng điều mà lúc đó mình không nhận ra là: mình không được dẫn dắt bởi sự tò mò hay ý nghĩa. Mình được dẫn dắt bởi sự vâng lời.

That strategy worked in school. But it stopped working in real life.
Chiến lược đó hiệu quả ở trường học. Nhưng nó ngừng hiệu quả khi bước vào cuộc sống thực.
Now, in work and in life, I can no longer be that obedient version of myself. Not because I became less capable, but because I started to know myself a little more. Once that happens, I cannot unknow it. I cannot go back.
Bây giờ, trong công việc và trong cuộc sống, mình không thể tiếp tục là phiên bản ngoan ngoãn ấy nữa. Không phải vì mình kém đi, mà vì mình bắt đầu hiểu bản thân mình hơn một chút. Một khi đã hiểu, mình không thể phiên bản “chưa từng biết”. Mình không thể quay lại như cũ.

⸻
Some people don’t question identity. They take a job, follow its goals, let KPIs shape who they are, and over time, they succeed. They move faster. They suffer less inner conflict. And from the outside, they look more stable.
Có những người không đặt câu hỏi về bản thân. Họ nhận một công việc, đi theo mục tiêu của nó, để KPI định hình con người mình, và theo thời gian, họ thành công. Họ đi nhanh hơn. Họ ít xung đột nội tâm hơn. Và từ bên ngoài nhìn vào, họ có vẻ ổn định hơn.

And yes—this approach has advantages.
Và đúng — cách đó có lợi thế.
Questioning slows me down. It makes me hesitate in systems that reward certainty. It can make me leave jobs others would tolerate.
Việc đặt câu hỏi làm mình chậm lại. Nó khiến mình do dự trong những hệ thống vốn thưởng cho sự chắc chắn. Nó có thể khiến mình rời bỏ những công việc mà người khác sẵn sàng chịu đựng.

But what I’ve learned is this: identity questions are unavoidable. I either answer them early, slowly, and consciously—or later, under pressure.
Nhưng điều mình học được là: những câu hỏi về bản sắc là không thể tránh khỏi. Mình cần trả lời chúng sớm — chậm rãi và có ý thức — hoặc mình sẽ phải trả lời chúng muộn hơn, dưới áp lực.

There is no permanent advantage. There is only when I pay the cost.
Không có lợi thế vĩnh viễn. Chỉ có thời điểm mình phải trả giá.
⸻
I have another reason for can being slower than many people: I am connected to my family business. That connection gives me something many people don’t have—space. Space to breathe, to pause, to think.
Mình còn một lý do khác khiến mình có thể chậm hơn nhiều người: mình có sự gắn kết với công việc kinh doanh của gia đình. Sự gắn kết đó cho mình một thứ mà không phải ai cũng có — đó là không gian. Không gian để thở, để dừng lại, để suy nghĩ.

When I talk about the importance of having space and time to listen to yourself, many people don’t understand what I mean. And that’s normal. Only people who have already listened to their heart—who have felt intuition guide them at least once—can understand this language.
Khi mình nói về tầm quan trọng của việc có thời gian và không gian để lắng nghe chính mình, nhiều người không hiểu mình đang nói gì. Và điều đó là bình thường. Chỉ những người đã từng lắng nghe trái tim mình — đã từng để trực giác dẫn đường ít nhất một lần — mới hiểu được thứ ngôn ngữ này.

⸻
We often hear the advice: “Follow your heart.”
Sometimes it sounds unrealistic, even childish. But when you truly listen—quietly and consistently—you begin to understand something important.
Chúng ta thường nghe lời khuyên: “Hãy theo tiếng gọi trái tim.”
Đôi khi nó nghe thật viển vông, thậm chí trẻ con. Nhưng khi bạn thực sự lắng nghe — một cách lặng lẽ và bền bỉ — bạn sẽ bắt đầu hiểu ra một điều quan trọng.

Listening to your heart does not mean you will find the perfect answer immediately. It does not mean you will find “the one” path, job, or person forever.
Lắng nghe trái tim không có nghĩa là bạn sẽ ngay lập tức tìm ra câu trả lời hoàn hảo. Nó không có nghĩa là bạn sẽ tìm thấy “con đường duy nhất”, “công việc duy nhất” hay “người đồng hành duy nhất” cho cả đời.

It means you will learn how to recognize inner peace.
Nó có nghĩa là bạn học được cách nhận ra sự bình yên bên trong.
And inner peace is not comfort. It is the feeling that you are becoming more yourself, not less.
Và bình yên bên trong không phải là sự thoải mái. Nó là cảm giác rằng bạn đang trở thành chính mình nhiều hơn, chứ không phải ít đi.

⸻
The relationship between you and your success is like the relationship between two lover.
Mối quan hệ giữa bạn và thành công giống như mối quan hệ giữa hai người yêu nhau.

You cannot choose a relationship purely by logic. You cannot convince yourself that someone is “the right one” just because they look correct. Real connection doesn’t begin with reasoning—it begins with an internal pull.
Bạn không thể chọn một mối quan hệ chỉ bằng lý trí. Bạn không thể thuyết phục bản thân rằng ai đó là “người phù hợp” chỉ vì họ trông đúng đắn. Sự kết nối thật sự không bắt đầu từ lập luận — nó bắt đầu từ một lực hút bên trong.
And that pull doesn’t guarantee permanence.
Và lực hút đó không đảm bảo sự vĩnh viễn.

But through following it, you learn:
• who you become in that relationship,
• whether you grow or shrink,
• whether you feel alive or merely functional.
Nhưng khi đi theo nó, bạn học được:
• mình trở thành ai trong mối quan hệ đó,
• mình lớn lên hay thu mình lại,
• mình cảm thấy tràn đầy sức sống hay chỉ duy trì để tiếp tục.

Success works the same way.
Thành công cũng vận hành theo cách như vậy.
You can achieve goals that look impressive and still feel empty inside. You can be admired from the outside and disconnected on the inside. And no amount of logic can fix that.
Bạn có thể đạt được những mục tiêu trông rất ấn tượng mà bên trong vẫn trống rỗng. Bạn có thể được ngưỡng mộ từ bên ngoài nhưng lại mất kết nối với chính mình bên trong. Và không có bao nhiêu logic có thể sửa chữa được điều đó.

⸻
This is where self-knowledge matters.
Đây là lúc sự hiểu biết về bản thân trở nên quan trọng.
Knowing yourself doesn’t magically help you find the one—whether in love, work, or life. But it helps you recognize the right one when they appear. It helps you not mistake intensity for alignment, not stay where you feel small, and not miss what truly fits you.
Hiểu mình không giúp bạn tìm ra “the one” (công việc, hướng đi, người đồng hành) một cách thần kỳ — dù là trong tình yêu, công việc hay cuộc sống. Nhưng nó giúp bạn nhận ra điều đúng khi nó xuất hiện. Nó giúp bạn không nhầm lẫn cường độ với sự phù hợp, không ở lại những nơi khiến bạn cảm thấy nhỏ bé, và không bỏ lỡ điều thực sự dành cho mình.

⸻
Some people seem to find “the one” (job, direction, partner) early. Others search later in life. This difference is not about intelligence or effort. It is about whether your identity is stable enough at that moment to choose—and whether you are willing to listen inwardly.
Có người dường như tìm được “the one” (công việc, hướng đi, người đồng hành) rất sớm. Có người tìm thấy trễ. Sự khác biệt này không nằm ở trí thông minh hay nỗ lực. Nó nằm ở việc bản sắc của bạn có đủ vững tại thời điểm đó để lựa chọn hay không — và bạn có sẵn sàng lắng nghe bên trong mình hay không.

People who listen earlier struggle sooner.
People who delay listening struggle later.
But everyone listens eventually.
Những người lắng nghe sớm thì vật lộn sớm.
Những người trì hoãn việc lắng nghe thì vật lộn muộn hơn.
Nhưng rồi ai cũng sẽ phải lắng nghe.

⸻
So when I say listening to your heart matters, I don’t mean abandoning logic or responsibility. I mean understanding that logic alone cannot guide a meaningful life.
Vì vậy, khi mình nói rằng lắng nghe trái tim là điều quan trọng, mình không có ý từ bỏ lý trí hay trách nhiệm. Mình chỉ muốn nói rằng: lý trí một mình không thể dẫn dắt một cuộc đời có ý nghĩa.

Sometimes, the most sensible thing you can do is slow down.
Sometimes, the clearest path forward comes from quiet attention.
And sometimes, listening to your heart is not irrational at all—it is the most honest way to discover goals that actually belong to you.
Đôi khi, điều hợp lý nhất bạn có thể làm là chậm lại.
Đôi khi, con đường rõ ràng nhất lại đến từ sự chú tâm lặng lẽ.
Và đôi khi, lắng nghe trái tim không hề phi lý — đó là cách trung thực nhất để khám phá những mục tiêu thực sự thuộc về bạn.

You don’t need to have all the answers.
You just need to stop ignoring the questions that keep returning.
Bạn không cần phải có câu trả lời cho mọi câu hỏi.
Bạn chỉ cần ngừng phớt lờ những câu hỏi cứ quay trở lại mãi.
Thank you for coming and reading my blog post. See you next post!
Cảm ơn bạn đã đến và đọc bài viết này. Hẹn gặp lại bạn trong những bài viết sắp tới. See ya !!

