Lessons about solving problems – Những bài học về việc giải quyết vấn đề

For a long time, I believed that solving problems meant collecting more information. When something appeared, I felt like I needed to act immediately — read more, know more, figure it out faster. I thought that if I didn’t solve it right away, it would grow into something bigger, something I wouldn’t know how to deal with. So urgency became part of how I lived. Problems felt like alarms. Something to silence as soon as possible.

Trong một thời gian dài, mình tin rằng giải quyết vấn đề đồng nghĩa với việc có thêm thông tin (phải giỏi hơn). Khi một điều vấn đề nào đó xuất hiện, mình cảm thấy phải hành động ngay lập tức — đọc thêm, biết thêm, hiểu ra nhanh hơn. Mình nghĩ rằng nếu không giải quyết nó ngay, nó sẽ lớn dần lên thành thứ gì đó vượt quá khả năng (hoặc gây ảnh hưởng tới cuộc sống). Vì thế, sự khẩn trương trở thành một phần trong cách mình sống. Vấn đề giống như những chiếc chuông báo động — thứ cần phải được tắt đi càng sớm càng tốt.

But slowly, through experience, my understanding began to change. I started to see that many problems don’t only exist outside of me — they belong to a part of me that I haven’t fully understood yet. I will show that here through the lessons I learnt from my skin and then running recently.

Nhưng dần dần, thông qua trải nghiệm, cách mình nhìn nhận về việc giải quyết vấn đề bắt đầu thay đổi. Mình nhận ra rằng nhiều vấn đề không chỉ tồn tại ở thế giới bên ngoài — chúng còn thuộc về những phần bên trong mà mình chưa thật sự hiểu rõ. Mình vừa học được điều gần đây qua vấn đề của làn da và việc chạy bộ.

Recently, this pattern showed up in a very ordinary way. A small acne appeared on my skin. It wasn’t serious, but it stayed, and I couldn’t stop thinking about it. I did what I always do: I tried to research my way out of it. Skincare routines, products, explanations. But the real shift didn’t come from reading. It came from asking someone who actually understood skin. Suddenly, the problem wasn’t about acne at all. It was about sensitivity — about how my skin reacts when I introduce too many changes too quickly. And without trying to, I realized I had seen this pattern before.


Gần đây, khuôn mẫu vấn đề ấy xuất hiện theo một cách rất đời thường. Một vài nốt mụn xuất hiện trên da của mình. Nó không nghiêm trọng, nhưng nó cứ ở đó, và mình không thể ngừng nghĩ về nó. Mình vẫn làm điều mình thường làm: cố gắng “nghiên cứu” để thoát ra. Các quy trình chăm sóc da, sản phẩm, lời giải thích. Nhưng sự thay đổi thực sự không đến từ việc đọc và tìm hiểu nhiều thêm. Nó đến từ việc hỏi một người thực sự hiểu về làn da. Đột nhiên, vấn đề không còn là mụn nữa. Nó là sự nhạy cảm — cách làn da của mình phản ứng khi mình đưa vào chúng quá nhiều thay đổi trong thời gian quá ngắn. Và không cần cố gắng quá nhiều, mình nhận ra rằng mình đã từng thấy khuôn mẫu này trước đây.

I thought the kind of problems exist in my running as well. There was a time when I wanted to run faster, farther, harder. I researched techniques and training plans, hoping they would help me improve. But none of them talked about me. They didn’t talk about how I lose energy when I push too much, how joy disappears when everything turns into performance, how pressure slowly pulls me away from the things I love. Running harder didn’t make me better. It made me tired. Then bored. And eventually, disconnected. I stopped wanting to run at all.

Điều tương tự cũng tồn tại trong việc chạy bộ của mình. Có một giai đoạn mình muốn chạy nhanh hơn, xa hơn, nhiều hơn. Mình tìm hiểu các kỹ thuật và giáo án tập luyện, hy vọng chúng sẽ giúp mình tiến bộ. Nhưng không có điều gì trong số đó nói về “bản thân mình”. Chúng không nói về việc mình mất năng lượng như thế nào khi cố gắng quá mức, niềm vui của mình biến mất ra sao khi mọi thứ trở thành thành tích, và áp lực từ từ kéo mình rời xa những điều mình từng yêu thích như thế nào. Chạy nhiều hơn không khiến mình trở nên tốt hơn. Nó khiến mình mệt mỏi. Rồi chán nản. Và cuối cùng, mất kết nối. Sau đó không còn muốn chạy nữa.

From that, I start to learn some. I don’t grow through extremes. I grow through small, steady commitment. Two kilometers a day may not look impressive, but it keeps me running. Seven minutes of learning a language may sound insignificant, but it keeps me learning. Enjoyment is not a reward for me — it’s the condition. When something feels gentle and safe, I stay. When it turns into urgency or pressure, I slowly disappear.

This used to make me think I wasn’t disciplined enough, that I couldn’t push myself the way others do. Now I see it differently. I don’t take energy from tomorrow to finish today. I protect myself so I can still show up next week, next month, in the long run. This isn’t limitation. It’s sustainability. And strangely enough, when I stay consistent long enough, my limits expand anyway, quietly, without force.

Từ đó, mình bắt đầu học được một điều quan trọng. Mình không phát triển thông qua việc chạm đến giới hạn. Mình phát triển nhờ những cam kết nhỏ, đều đặn. Hai cây số mỗi ngày có thể không ấn tượng, nhưng nó giữ mình tiếp tục chạy. Bảy phút học một ngôn ngữ có thể nghe rất nhỏ bé, nhưng nó giữ mình tiếp tục học. Với mình, sự vui thích không phải là phần thưởng — nó là điều kiện. Khi một việc gì đó ân cần và an toàn, mình ở lại. Khi nó trở thành sự khẩn trương hay áp lực, mình dần dần biến mất. 

Trong một thời gian dài, điều này khiến mình nghĩ rằng mình không đủ kỷ luật, rằng mình không thể ép bản thân như người khác. Bây giờ mình nhìn nó khác đi. Mình không vay mượn năng lượng của ngày mai để hoàn thành việc ngày hôm nay. Mình bảo vệ năng lượng của chính mình để vẫn có thể xuất hiện vào tuần sau, tháng sau, về lâu dài. Đây không phải là sự giới hạn. Đây là sự bền vững. Và kỳ lạ thay, khi mình duy trì đủ lâu, những giới hạn của mình vẫn tự mở rộng — thầm lặng, mà không cần ép buộc.

The more I get to know myself, the fewer problems feel overwhelming. And the more I understand the world, the less everything feels like a problem at all. Not because life becomes easier, but because I become more familiar with how things move, change, and resolve themselves.

Càng hiểu bản thân hơn, mình càng thấy ít vấn đề khiến mình trở nên quá sức. Và càng hiểu thế giới hơn, mình càng thấy ít thứ thực sự là “vấn đề” hơn. Không phải vì cuộc sống trở nên dễ dàng hơn, mà vì mình dần quen hơn với cách mọi thứ vận hành, thay đổi, và tự tìm đường giải quyết.

I’m also learning that problems don’t always need to be solved immediately. Sometimes they just need to be noticed. Acknowledged. Held somewhere in my awareness. Life keeps moving anyway — I still read, I still meet people, I still live my days. And then, at some point, an idea appears. A conversation unlocks something. A sentence from a book suddenly makes sense. The answer comes quietly, without force.

Mình cũng đang học rằng không phải vấn đề nào cũng cần được giải quyết ngay lập tức. Đôi khi, chúng chỉ cần được nhận ra. Được thừa nhận. Được giữ đâu đó trong ý thức của mình. Cuộc sống vẫn tiếp diễn — mình vẫn đọc sách, vẫn gặp gỡ mọi người, vẫn sống những ngày của mình. Và rồi, vào một thời điểm nào đó, một ý tưởng xuất hiện. Một cuộc trò chuyện mở khóa điều gì đó. Một câu trong sách bỗng nhiên trở nên rõ ràng. Câu trả lời đến một cách nhẹ nhàng, không cần cưỡng cầu.

Thinking, I’ve realized, is already part of solving. Sitting with a problem, even feeling stuck with it, doesn’t mean I’m doing nothing. It means I’m letting all my experiences — past and present — work together. Both the outside world and the inside one are involved in this process. Nothing is wasted.

So now, I don’t rush as much. I don’t tell myself that facing a problem means the end of the world. I let it exist. I trust that clarity doesn’t always arrive on demand. Maybe this way of seeing things won’t stay with me forever. Maybe it will change again. But for now, this perspective feels true.

Mình nhận ra rằng việc suy nghĩ đã là một phần của quá trình giải quyết. Ngồi cùng với một vấn đề, ngay cả khi cảm thấy bế tắc, không có nghĩa là mình đang không làm gì. Nó có nghĩa là mình đang để tất cả những trải nghiệm — quá khứ và hiện tại — cùng nhau làm việc. Cả thế giới bên ngoài lẫn thế giới bên trong đều tham gia vào quá trình này. Không có điều gì là vô ích.

Vì thế bây giờ, mình không còn vội vàng như trước. Mình không tự nói với mình rằng đối mặt với một vấn đề đồng nghĩa với tận thế. Mình để nó tồn tại. Và tin rằng sự rõ ràng không phải lúc nào cũng đến theo sự đòi hỏi. Có thể cách giải quyết vấn đề này sẽ không ở lại với mình mãi mãi. Và rằng có thể nó sẽ thay đổi. Nhưng ở thời điểm này, mình cảm thấy góc nhìn này đúng.

At this point in my life, having problems doesn’t feel like something negative. It feels like a sign that I’m thinking, reflecting, paying attention. I don’t wish for a life without problems, and I don’t need everything to be easier. I want to experience what life brings — the questions, the confusion, the uncertainty — because through them, I get to know myself more deeply, and understand the world a little better each time.

Ở giai đoạn hiện tại, việc có vấn đề xuất hiện đối với mình không còn mang cảm giác tiêu cực. Nó giống như một dấu hiệu cho thấy mình đang suy nghĩ, đang phản tư, đang chú ý đến cuộc sống. Mình không mong một cuộc sống không có vấn đề, và mình cũng không cần mọi thứ phải dễ dàng hơn. Mình muốn trải nghiệm những gì cuộc sống mang đến — những câu hỏi, sự mơ hồ, những điều chưa chắc chắn — bởi vì thông qua chúng, mình hiểu mình sâu hơn, và hiểu thế giới nhiều thêm một chút.

Thank you for being here and reading my blog. See you next post!

Cảm ơn bạn đã đến đây và đọc bài viết này. Hẹn gặp lại bạn trong những bài viết sắp tới!!

Subscribe
Notify of
guest

0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x